hà, thung dung dữ a?
Khổng Minh giơ gươm lên, lớn tiếng nói:
- Ấn kiếm ở đây, nếu ai sai lệnh, ta sẽ chém đầu.
Huyền Ðức nói xen vào:
- Há không hiểu rằng:
- Người ngồi bày mưu trong màn trướng mà có thể quyết thắng ở ngoài ngàn dặm sao? Hai em không được trái lệnh!
Trương Phi cười nhạt, không muốn nói.
Vân Trường bảo:
- Chúng ta thử xem cái kế của thằng hủ nho này có ứng nghiệm hay không rồi sẽ về chất vấn hắn cũng chưa muộn.
Thế là hai người kéo quân đi.
Còn các tướng cũng chưa hiểu thao lược của Khổng Minh như thế nào, nên tuy vâng lệnh song ai nấy lòng đầy nghi hoặc.
Khổng Minh bảo Huyền Ðức:
- Hôm nay Chúa công nên dẫn binh đến chân đồi Bác Vọng mà đóng. Sẩm tối ngày mai, ắt quân địch cũng đến. Chúa công nên bỏ trại mà chạy. Hễ thấy lửa cháy thì lập tức quay binh lại đánh. Tôi cùng với Mê Trước, Mê Phương lãnh năm trăm quân giữ huyện. Tôn Cành , Giản Ung thì lo chuẩn bị tiệc mừng công và sắp sẳn sổ sách ghi công lao cho tướng sĩ.
Khổng Minh điều bát đâu đấy xong xuôi, từ giả Huyền Ðức vào trong.
Còn Huyền Ðức tuy lòng còn áy náy, song vẫn dẫn binh đến chân đồi Bác Vọng hạ trại.
Bấy giờ Hạ Hầu Ðôn với bọn Vu Cấm, Lý Ðiển dẫn binh đến gần Bác Vọng, liền chia quân làm hai, một làm tiền bộ, một đi hậu tập và bảo vệ lương thực.
Lúc này nhằm vào tiết thu, trời trong trăng tỏ, gió thổi vèo vèo.
Bỗng thấy phía trước bụi bay ngất trời.
Hạ Hầu Ðôn lập tức dàn quân ra sẳn sàng, và hỏi quan Hướng đạo:
- Ðây là nơi nào?
Quan Hướng đạo thưa:
- Trước mặt kia là đồi Bác Vọng, mặt sau là cửa sông La Xuyên.
Hạ Hầu Ðôn sai Vu Cấm, Lý Ðiển ở sau điều khiển quân sĩ, còn mình thì giục ngựa tới trước chờ địch. Tức thì trong đám bụi mù, có một đội binh mã kéo đến.
Hạ Hầu Ðôn nhìn qua, ngửa mặt lên trời cười ngất. Chư tướng thấy vậy, ngạc nhiên hỏi:
- Tướng quân cười việc gì thế?
Hạ Hầu Ðôn đáp:
- Ta cười là cười cho Từ Nguyên Trực lúc ở trước mặt Thừa Tướng dám khoe:
- Gia Cát Lượng là một người có tài như người nhà trời!
Nay xem hắn dụng binh, đem binh mã thế kia cho làm tiền bộ tiên phong để đối địch với ta, như vậy chẳng khác nào đem bầy dê ra chống chọi với hổ báo. Lời hứa của ta trước mặt Thừa Tướng là sẽ bắt sống Lưu Bị và Gia Cát Lượng đem về nạp, thì nay quả là thành công mỹ mãn.
Dứt lời, liền giục ngựa xông tới. Triệu Vân thấy quân Tào tràn đến, cũng giục ngựa xông ra.
Hạ Hầu Ðôn chỉ vào mặt Triệu Vân mà mắng rằng:
- Chúng bây theo Lưu Bị thì chẳng khác gì những cô hồn đi theo quỷ sứ mà thôi.
Triệu Vân nổi giận, giục ngựa vung thương đâm tới. Hai ngựa quần nhau chừng hai hiệp, Triệu Vân giả thua bỏ chạy. Hạ Hầu Ðôn giục ngựa đuổi theo.
Triệu Vân chạy được hơn mười dặm, quay lại đánh nữa.
Ðánh qua vài hiệp lại bỏ chạy.
Hàn Hạo thấy thế, giục ngựa tới trước can Hạ Hầu Ðôn:
- Triệu Vân có vẻ dụ địch! Sợ có mai phục đấy.
Hạ Hầu Ðôn đang hăng máu, nói:
- Cái thứ quân mã như cỏ rác thế kia thì dầu có mai phục mười mặt, ta cũng không sợ.
Rồi không nghe lời Hàn Hạo, Hạ Hầu Ðôn xua quân đuổi thẳng đến đồi Bác Vọng.
Bỗng một tiếng pháo nổ vang, Huyền Ðức tự dẫn quân ra đánh, tiếp ứng Triệu Vân.
Hạ Hầu Ðôn thấy thế, cười ha hả, quay lại nói với Hàn Hạo:
- Ðó, quân mai phục thế đó chứ gì? Chiều nay ta phải vào thành Tân Giã cho kỳ được. Nếu không, ta thề không nghỉ quân.
Huyền Ðức và Triệu Vân giục quân xông vào xáp chiến.
Hai bên đánh được ba hiệp, Huyền Ðức ra lệnh rút lui, rồi cùng Triệu Vân chạy miết.
Lúc này trời đã tối, mây phủ mịt mù che khuất bóng trăng.
Buổi chiều gió đã nổi, đến đêm gió càng thổi mạnh...
Hạ Hầu Ðôn chỉ một mực cắm đầu, cắm cổ cứ việc giục quân đuổi theo.
Vu Cấm, Lý Ðiển đi sau, chạy đến một chỗ hẹp, lau lách mọc um tùm, lòng nghi hoặc.
Lý Ðiển nói:
- Hễ khinh địch là thua. Phía Nam đường quá chật hẹp, bờ sông sát chân núi, rừng rậm lau cao thế này, nếu địch dùng hỏa công thì biết liệu làm sao?
Vu Cấm tỉnh ngộ, khen rằng:
- Lời ông nói rất đúng, tôi phải chạy đến trước nói với Ðô Ðốc, còn ông thì lập tức truyền dừng binh lại.
Lý Ðiển bèn gò cương ngựa trở lại hô lớn:
- Ðạo binh sau chớ có vội lắm.
Lúc này người ngựa đang chạy cuồn cuộn, nghe kêu dừng lại làm sao được?
Còn Vu Cấm thì giục ngựa đến trước kêu lớn:
- Tiền quân Ðô Ðốc xin hãy dừng binh ngay!
Hạ Hầu Ðôn đang thúc quân chạy gấp, bỗng nghe gọi, rồi thấy Vu Cấm ở đằng sau chạy tới, liền hỏi vì cớ gì?
Vu Cấm nói:
- Mặt Nam kia đường hẹp, sông núi sát nhau, lau cao rừng rậm, xin Ðô Ðốc đề phòng địch dùng hỏa công.
Hạ Hầu Ðôn lúc này giật mình tỉnh ngộ, vội quay ngựa hạ lệnh cho quân sĩ dừng lại.
Nhưng vừa dứt lời thì đã nghe tiếng kêu la lẫn tiếng reo hò vang dậy, phía sau ánh lửa bùng lên sáng rực.
Rừng lau bắt lửa, rồi lan đến hai bên đường.
Và chỉ trong chốc lát, bốn phương tám hướng lửa bốc cháy ngập trời.
Lúc này, trời lại gió lạnh, lửa bốc cháy càng nhiều, quân Tào thất kinh, hàng ngũ hoảng loạn, người ngựa đạp nhầu lên nhau, chết vô số kể.
Bấy giờ Triệu Vân mới quay ngựa lại đánh úp.
Hạ Hầu Ðôn xông khói đạp lửa chạy trốn.
Mặt sau, Lý Ðiển thấy tiền quân lâm nguy, vội bỏ chạy vào thành Bác Vọng.
Chạy được một lúc, lại thấy trước mặt bỗng hiện ra một đạo quân chận lại đánh, viên tướng đi đầu là Quan Vân Trường.
Lý Ðiển túng thế, phải vọt ngựa xông vào xáp chiến cướp đường mà chạy.
Vu Cấm thấy các xe lương bị cháy hết, lửa cháy ngập trời, vội rẽ vào ngõ tắc chạy trốn.
Hạ Hầu Lan, Hàn Hạo xông ngựa tới cứu xe lương thì gặp phải Trương Phi.
Hai bên đánh nhau mới được vài hiệp, Trương Phi đã đâm Hạ Hầu Lan một xà mâu nhào lăn xuống ngựa chết tốt.
Hàn Hạo thất kinh cướp đường chạy mất.
Quân Tân Dã đánh đuổi mãi tới sáng, giết quân Tào thây nằm đầy đồng, máu chảy thành sông.

Người sau có thơ khen Khổng Minh như sau:
Bác Vọng ra tay dụng hỏa công,
Ðàn cao điều khiển dễ như không.
Binh Tào một trận tan hồn vía,
Ra khỏi lều tranh lập đầu công.
Hạ Hầu Ðôn thua một trận thảm bại, mới thu thập ít tàn quân, chạy về Hứa Xương.
Khổng Minh đắc thắng thu quân, Quan Vân Trường và Trương Phi bảo nhau:
- Khổng Minh thật là bậc anh kiệt!
Hai người vừa đi vừa bàn tán với nhau chưa đầy vài dặm thì đã thấy trước mặt cờ bay phất phới.
Mê Trước, Mê Phương dẫn một toán quân đẩy một cỗ xe nhỏ tới.
Trên xe có một người ngồi chễm chệ, hai người nhìn kỹ, thì ra đó là Khổng Minh.
Quan, Trương liền xuống ngựa, sập lạy trước xe, tỏ ý bái phục mưu cao vừa thắng trận.
Một lúc sau, Huyền Ðức, Triệu Vân, Lưu Phong, Quan Bình cùng kéo đến, tụ tập chư quân, đem những xe lương cướp được chia thưởng cho tướng sĩ, rồi ban sư về huyện thành.
Nhân dân trăm họ Tân Giã đổ xô ra đường lạy mừng thắng trận và nói:
- Sinh mạng chúng tôi được bảo toàn là nhờ ở Sứ quân được người hiền phò tá.
Khổng Minh về đến huyện, nói với Huyền Ðức:
- Tuy Hạ Hầu Ðôn đã thua chạy, nhưng Tào Tháo ắt tự kéo đại quân đến.
Huyền Ðức hỏi:
- Như vậy phải tính thế nào?
Khổng Minh nói:
- Tôi có một kế để đối phó với quân Tào.

Ðó chính là:
Phá giặc còn chưa yên vó ngựa,
Ngăn thù đã sẳn liệu mưu cao. 

Hồi 40

Thành Kinh Châu, phu nhơn muốn hiến
Nơi Tân Giả, Gia Cát lửa thiêu
Khổng Minh nói :
- Ðất nầy tôi đã nói với Chúa Công không dụng võ được. Ta phải có Kinh Châu thì mới xong .
Huyền Ðức lắc đầu :
- Tôi thọ ơn Lưu Biểu đã nhiều, sao mà dòm ngó đất của y cho được ?
Khổng Minh nói :
- Chúa Công còn băn khoăn điều nàv thì về sau hối không kịp nữa .
Huyền Ðức vẫn không nghe, Khổng Minh đành tạm gác vấn đề qua một bên.
Còn Hạ Hầu Ðôn tới Hứa đô thì tự trói mình tạ tội với Tào Tháo :
- Tôi bị Khổng Minh đánh hỏa công bị thua, nay xin về thọ tội .
Tào Tháo bảo :
-Ngươi là tướng lão thành mà sao còn mắc kế hỏa công ?
Hạ Hầu Ðôn thưa thiệt vì không nghe lời Vu Cấm, Lý Ðiển nên mới ra nỗi nay.
Tào Tháo liền thưởng cho hai tướng và tha cho Hạ Hầu Ðôn.
Xong rồi Tào Tháo điểm 50 vạn binh hùng, đạo thứ nhứt giao cho Tào Nhơn , Tào Hồng, đạo thứ hai giao cho Trương Hấp , Trương Liêu, đạo thứ ba giao cho Hạ Hâu Ðôn , Hạ Hầu Huyên, đạo thứ tư giao cho Lý Ðiển, Vu Cấm, còn chính mình thống lãnh đạo binh thứ năm. Chức tiền bộ tiên phuông thì giao cho Hứa Chữ.
Khổng Dung nói với Tào Tháo :
- Theo ý tôi, nên huỡn huỡn, vì Lưu Bị cũng như Tôn Quyền đều là kẻ địch đáng xem xét cho kỹ rồi hãy đánh . Nào ngờ Tào Tháo sắp cất quân, nghe can thì nổi trận lôi đình, truyền mang Khổng Dung ra chém lập tức , âu cũng là Khổng Dung đã tận số rồi vậy.
Sau đó cho Tuân Úc ở lại giữ Hứa đô, còn đại binh rần rần kéo đi.
Tại Kinh Châu, Luu Biểu đau nặng, e khó sống nên mời Huyền Ðức tới nói :
- Anh có thác rồi, em phải giữ lấy Kinh Châu mới đặng .
Huyền Ðức thưa :
- Em sẽ lo giúp cháu, chứ không dám nghĩ vậy .
Ðang bàn tán thì có tin cấp báo đại quân Tào Tháo kéo tới.
Huyền Ðức xin về Tân Giả ngay để lo đối địch còn Lưu Biểu thì vội làm di chúc cho con lớn là Lưu Kỳ. Thái phu nhơn vời Thái Mạo tới bàn kế.
Còn Lưu Kỳ nghe tin cha trở bịnh nặng thì kéo quân về thăm, nào ngờ Thái Mạo đóng chặt cỗng thành, không cho vào, bảo rằng Lưu Biểu ra lệnh cho Lưu Kỳ trở lại Giang Hạ lập tức.
Lưu Kỳ đành lui về, còn Lưu Biểu chờ con mãi, không thấy về thì thở hắt ra mà thác .
Thái Phu nhơn làm di chúc giả cho con mình là Lưu Tôn lên kế, sau rồi phát tang.
Lưu Tôn mới mười bốn, nói với tả hữu rằng :
- Ta còn quá nhỏ, phỏng chú ta, anh ta đem binh về hạch tội thì ta biết làm sao . Nói rồi tỏ vẻ không thiết tha gì tới việc nối nghiệp cả.
Thái phu nhơn cả giận nên Lưu Tôn đành phải nghe mẹ.
Lúc dó có Lý Khuê ra vẻ chống đối việc lập con thứ, truất con cả, nên bị Thái Mạo giết hại.
Thái.Mạo tôn Lưu Tôn lên xong rồi, giòng họ Thái thi nhau mà chuyên quyền ở Kinh Châu.
Lúc đó có tin Tào Tháo dẫn binh gần tới Tương Dương, Lưu Tôn hợp các tướng thương nghị.
Tào Truyện là Phó Tốn nói :
- Tôi thấy cần phải lo chống Tào, lại cần phải lo đại công tử Lưu Kỳ nữa , vì vậy tôi có kế này là đâu đó êm hết : đó là đem Kinh , Tương chín quận mà đầu Tào thì địa vị chắc còn mà Lưu Kỳ chẳng làm gì được.
Lưu Tôn tuy nhỏ nhưng rất khí khái kêu lên :
- Sự nghiệp cha ta để lại một lúc mà đem cho người sao ?
Khoái Việt cũng ép :
- Lời Phó Tốn nói là phả